Tâm sự về giáo dục Úc

Giúp đỡ các bạn làm quen với cuộc sống ban đầu ở Melbourne.
Tâm sự, chia sẻ những kinh nghiệm trong cuộc sống.
Những mảnh đời cho nhau, những tình yêu thầm kín.

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi 4nothing » 14 Tháng 4 2012, 08:13

Xin đăng lại bài 'tập làm văn' viết về "Bước ngoặt" khi học tại VN và tại Australia, trong đó có những tâm sự về giáo dục Úc:

Trong thời gian gần đây, “bài văn lạ” của cô học sinh giỏi văn Hà Nội Nguyễn Phi Khanh và bài văn được điểm 10 của cô học sinh Huế Nguyễn Thị Thu Trang đã được dư luận đông đảo trong ngoài nước đặc biệt quan tâm. Nhiều bài nhận xét, phê bình và những ý kiến trái ngược nhau xung quanh hai bài văn này đã được đăng trên talawas.

Để có một cái nhìn so sánh, chúng tôi xin giới thiệu bài văn sau đây của Nguyễn Trà My, sinh năm 1987, cùng tuổi với Nguyễn Phi Thanh và Nguyễn Thị Thu Trang, hiện là học sinh lớp 12 trường trung học University High School (Parkville, Melbourne, Úc). Đây là bài làm văn thuộc một trong 5 kì kiểm tra giữa năm của học sinh lớp 12. Kết quả của 5 kì kiểm tra này được tính 50%, gộp với 50% là kì thi cuối năm, làm cơ sở để xét tuyển vào đại học. Đề bài chỉ gồm hai chữ “Bước ngoặt”. Bài văn của Nguyễn Trà My đạt điểm A (điểm cao nhất), nguyên viết bằng tiếng Anh, bản dịch tiếng Việt của Hoàng Nguyễn Thục Hiền.
talawas


Turning point

Vietnam

“Home sweet home”, Dad says to me as we step out onto the balcony. He tells me that I’ve been enrolled into Viet Duc, a renowned high school in Hanoi. I barely hear what he says next because I am distracted by the expression of joy on his face. It is clear that to my father he is home. Dad finishes talking and steps inside, still with a blissful smile on his face. I peer down at the street below, watching in fascination as hundreds of motorbikes and bikes wriggle pass each other in the morning traffic. This is my first trip back to Vietnam as a teenager. Each time I return, Vietnam itself doesn’t seem to have changed, but yet it still seems different to me. Perhaps that’s because I’ve changed. I spot a group of giggling school girls riding their bikes to school, their traditional white Vietnamese dresses fluttering beautifully in the wind. Nearby, some tourists are preparing to cross the street, though their terrified expressions make them look more like they are getting ready to enter a fighting field. I laugh, though slightly discomfited, by my closer resemblance to the foreigners than the Vietnamese girls.

That afternoon, I realize that my grandmother’s ‘live-in’ maid, Hoa, is exactly the same age as me. As I watch TV, she comes in to sweep the floor and I don’t know whether to keep watching TV or not. Do I lift my feet? Do I leave the room? Not knowing what to do, I remain seated, feeling somewhat uneasy and embarrassed. I am fifteen, my family is always with me and my part-time job pays for my mobile phone bills and lipsticks. She is fifteen, living far away from her family to work as a cleaner while her wages enable her parents to keep her three brothers in school.

Monday comes and Dad pulls me out of bed at six. Hoa has already been at work for the past hour, of course, and has finished preparing breakfast. She serves me noodle soup and as I mutter a thank-you, I catch a surprised look in her eye before she slightly lowers her head at me.

The school bell rings at exactly seven, and I step into the small classroom with the Year Ten Coordinator. “This is Tra My, she is from Australia and will be joining our class for the next few months…,” the coordinator’s voice trails off as the students begin to clap. Feeling a little less nervous, I smile and wave awkwardly hello at the class before sitting down, conscious of the fifty five pairs of curious eyes watching me. The coordinator leaves and the teacher begins the lesson. It is Literature, and she tells me not to worry if I don’t understand everything. She starts to read what sounds like an analysis of a text, while the students frantically try to write down her every word. I take the chance to look around - the walls of the classroom are brown, the seats and tables in perfect rows, also brown. Everything is neat, clean, perfect and in its place. All the heads are down, but mine.

The weeks pass and my classmates have become my friends. They are just as interested in my life as I am in theirs, if not even more. Through their stories, and my observations, I notice a stark difference between the education I have been receiving in Australia and what it is like here. I think about this as I walk home from an exhausting day at school one afternoon, eyes on the grubby grey concrete ahead of me. I am behind these students. Where in Australia, I have been studying one broad subject called ‘science,’ they have already been specializing in chemistry, physics and biology since year seven. Their use of English as a second language is impressive, making my three years study of French look particularly pathetic.

Yet despite their advance knowledge in the technical subjects, even I can see that they are overall disadvantaged by the system. There are no experiments conducted for science subjects, no excursions, no camps, no oval- not one blade of grass anywhere for that matter. There are never any class discussions, and no student ever disagrees with the teacher. Everything seems to be dictated here, and students are given no chance to create or express their ideas. They are not even given a choice of what subjects to study. “In this rigid system, the curriculum is set by the Government, taught in the same text books, in the same way in every school,” I remember a friend expressing her dissatisfaction. “But at the end of the day, that’s just how things are here, and to survive all we can do is study and study and do as we are told”.

All my friends share an overwhelming common dream of one day being able to study overseas. I’m the embodiment of their dreams. I find that particularly shocking, considering cute boys are the only subjects of my dreams at the moment.

I look up at the street ahead of me, hundreds of metres of cement footpath occasionally interrupted by anonymous faces of kids my age or even younger. They are booksellers, shoe-shiners or beggars. I don’t know anything about their lives, but to me, they all seem to be victims of circumstance. I feel confused. Here I am, pitying the students who, by comparison to these helpless kids, have a vast wealth of opportunity. And me, well, the opportunities I hold are so off their scale that it wouldn’t even register in their wildest dreams. My life and its infinite possibilities are incomprehensible to these kids.

As I reach closer to home, I can see Hoa in the distance, returning from the market and struggling to carry two bamboo baskets that look heavier than her. I want to cry but I don’t, perhaps I can’t. As I turn away, she slowly fades into the backdrop of grey buildings, dying brown trees, and dusty metal scaffolds.

Looking back, I didn’t realize at the time I had changed, but at some point I obviously did. It’s only in retrospect that I can pinpoint the exact moment when I recognized my comparative luxury, and began to wonder why I ever complained about my life at all. Upon my return to Australia, my priorities in life were somewhat rearranged. Of course, however, I wasn’t immediately different. But gradually, I became more focused at school and began to care less and less about the materialistic things that were once the centre of my world. It was only once the transformation was complete that I was aware of, and thankful for, the profound shift that took place in me after my three month stay in Vietnam.

(*) Teacher’s name

“Bước ngoặt” ...Với bài làm văn có tiêu đề “Bước ngoặt” (Turning point), Trà My không chỉ thể hiện được sâu sắc tình cảm của một người con xa quê mà còn gợi mở nhiều vấn đề về dạy và học ở Việt Nam hiện nay.

Xin giới thiệu bài văn này qua bản dịch tiếng Việt của Hoàng Nguyễn Thục Hiền:

...“Home sweet home”, bố nói khi hai bố con tôi bước ra ban công. Bố bảo tôi được vào trường Việt-Đức, một trường trung học có tiếng ở Hà Nội. Mải nhìn niềm vui rạng rỡ trên mặt bố, tôi không để ý bố còn nói gì nữa. Với bố, rõ ràng là bố đang ở tại quê hương của mình. Nói xong bố đi vào trong, vẫn với nụ cười thật tươi. Tôi nhìn xuống phố, hứng thú theo dõi dòng xe máy, xe đạp luồn lách nối đuôi nhau vào buổi bình minh. Đây là chuyến về Việt Nam đầu tiên của tôi ở lứa tuổi chớm lớn. Mỗi lần tôi trở về, dường như Việt Nam chẳng có gì thay đổi, nhưng tôi vẫn thấy khác. Có lẽ vì tôi đã thay đổi. Tôi thấy một nhóm nữ sinh đang cười rúc rích đạp xe tới trường. Tà áo dài trắng của họ phấp phới trong gió thật đẹp. Gần đó, mấy khách du lịch chuẩn bị qua đường, nhưng vẻ mặt hốt hoảng khiến họ giống như sắp bước vào đấu trường. Tôi cười, nhưng cũng hơi bối rối, vì tôi thấy mình giống những người nước ngoài đó hơn những cô gái Việt Nam kia.

Chiều hôm đó, tôi được biết là Hoa, người giúp việc nhà bà nội tôi, cũng bằng tuổi tôi. Hoa vào phòng quét nhà đúng lúc tôi đang xem tivi. Tôi không biết mình có nên tiếp tục xem tivi nữa hay không. Tôi có nên nhấc chân lên để bạn ấy quét không? Tôi có nên rời khỏi phòng? Chẳng biết làm gì, tôi đành ngồi yên, cảm thấy hơi ngượng và không thoải mái. Tôi 15 tuổi, luôn có gia đình kế bên; tôi làm thêm chỉ để trả hóa đơn điện thoại di động và son môi cho mình. Hoa, 15 tuổi, phải sống xa gia đình để đi làm công việc dọn dẹp, kiếm tiền giúp cha mẹ trả học phí cho 3 cậu em trai.

Sáng thứ hai, bố đánh thức tôi dậy lúc sáu giờ. Tất nhiên là Hoa đã bắt đầu công việc từ một tiếng trước đó và đã chuẩn bị xong bữa sáng. Hoa bưng cho tôi một tô phở. Khi lí nhí cám ơn, tôi bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của Hoa, trước khi Hoa nhè nhẹ gật đầu với tôi.

Đúng 7 giờ, trống trường vang lên. Tôi bước vào phòng học nhỏ cùng với thầy giám thị khối 10. "Đây là bạn Trà My, bạn từ Australia về và sẽ cùng học với chúng ta trong vài tháng tới..." Giọng thầy nhỏ dần khi cả lớp vỗ tay. Tôi cảm thấy bớt lo lắng. Trước khi ngồi vào chỗ, tôi ngượng nghịu cười và vẫy tay chào cả lớp, cảm nhận được 55 cặp mắt tò mò đang dõi theo mình. Thầy giám thị rời khỏi lớp và cô giáo bắt đầu tiết học. Đây là tiết Văn và cô dặn tôi đừng lo nếu không hiểu hết. Cô bắt đầu đọc đoạn phân tích một tác phẩm trong khi học sinh ngồi dưới cuống quýt ghi chép từng lời của cô. Tôi tranh thủ quan sát xung quanh: tường lớp học màu nâu, bàn ghế thẳng hàng, cũng màu nâu. Mọi thứ đều gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ. Mọi cái đầu đều cúi xuống, trừ tôi.

Nhiều tuần trôi qua, những người bạn cùng lớp đã trở thành bạn tôi. Họ tò mò muốn biết về cuộc sống của tôi cũng như tôi tò mò về cuộc sống của họ, nếu không nói là còn hơn thế nữa. Qua câu chuyện của họ và những gì tôi quan sát được, tôi thấy nền giáo dục ở Australia và ở đây khác nhau hoàn toàn. Tôi nghĩ về điều này vào một buổi chiều, trong khi đang lê bước về nhà sau một ngày học mệt mỏi, vừa đi vừa dán mắt xuống nền đường bêtông xám xịt. Học ở đây, tôi bị tụt lại đằng sau. Trong khi ở Australia, tôi mới chỉ được học một môn tổng quát là "Khoa học" thì tại Việt Nam, học sinh đã được đào tạo chuyên sâu vào các môn Hóa học, Vật lý và Sinh học từ lớp 7. Khả năng tiếng Anh của họ, dù chỉ là một môn ngoại ngữ, thật đáng nể, khiến tôi cảm thấy mấy năm học tiếng Pháp của mình đến là thảm hại.

Nhưng bất chấp sự hiểu biết vượt trội của họ về các môn kỹ thuật, ngay cả tôi cũng nhận thấy rằng nhìn chung, hệ thống giáo dục khiến họ bị thiệt thòi. Không có thí nghiệm cho các môn khoa học, không có hoạt động ngoại khóa, không cắm trại, không sân thể thao, đến một cọng cỏ cho sân bóng cũng chẳng có. Không hề có tranh luận trên lớp, và không hề có học sinh nào khác ý kiến với giáo viên. Tất cả mọi thứ ở đây dường như đều bị áp đặt, và học sinh không được tạo cơ hội để sáng tạo hay trình bày quan điểm, suy nghĩ của mình. Thậm chí họ không có quyền được lựa chọn môn học. Tôi nhớ một người bạn của tôi than thở rằng: "Mọi trường đều phải tuân thủ chương trình giảng dạy chung, sử dụng cùng một loại sách giáo khoa và cùng một phương pháp. Để không bị tụt lại, tất cả những gì mà bọn tớ có thể làm là học, rồi học và làm đúng những gì mà người ta bảo bọn tớ làm".

Tất cả những người bạn của tôi đều có chung một mơ ước rằng một ngày nào đó có cơ hội được đi du học. Tôi là hiện thân giấc mơ của họ. Tôi bị sốc, bởi lúc bấy giờ, tôi chỉ mơ tới những anh chàng đẹp trai.

Tôi ngước nhìn con phố phía trước, trên vài trăm mét đường bêtông chốc chốc lại thấy xuất hiện những đứa trẻ, trạc bằng hoặc thậm chí kém tuổi tôi. Chúng là những đứa trẻ bán báo, đánh giày hay ăn xin. Tôi chẳng biết gì về cuộc sống của chúng, nhưng với tôi, hình như chúng đều là nạn nhân của hoàn cảnh. Tôi cảm thấy bối rối. Sao tôi lại thương hại những người bạn học mà, nếu đem so với những đứa trẻ bất hạnh này, còn có biết bao cơ hội? Còn tôi, những cơ hội mà tôi nắm trong tay nằm ngoài tầm với của những đứa trẻ này, đến mức ngay cả trong những giấc mơ viển vông nhất chúng cũng không dám nghĩ tới. Những đứa trẻ ấy không thể tưởng tượng nổi cuộc sống với vô vàn những cơ hội của tôi.

Về gần tới nhà, tôi thoáng thấy bóng Hoa từ xa. Hoa vừa đi chợ về, đang phải đánh vật với hai cái làn tre trông có vẻ nặng hơn cả chính cô. Tôi muốn khóc nhưng không khóc được. Khi tôi quay đi, bóng Hoa biến dần vào phía sau những tòa nhà cao tầng xám xịt, những lùm cây khô héo, tàn úa và những giàn giáo đầy bụi bặm...

Nhìn lại, lúc đó tôi không nhận ra mình thay đổi, nhưng vào một thời điểm nào đó, rõ ràng tôi đã thay đổi. Chỉ khi hồi tưởng lại, tôi mới có thể xác định đích xác cái giây phút khi tôi nhận ra cuộc sống xa hoa mà tôi đang được hưởng, và bắt đầu tự hỏi tại sao tôi lại có thể phàn nàn về cuộc sống mà tôi đang có. Khi trở lại Australia, những điều tôi ưu tiên trong cuộc sống đã được sắp xếp lại đôi chút. Tất nhiên tôi không thay đổi ngay tức thì. Nhưng dần dần, tôi bắt đầu chú tâm hơn vào việc học và ngày càng ít quan tâm về những thứ vật chất đã từng một thời là trung tâm cuộc sống của tôi. Chỉ sau khi biến đổi hoàn toàn, tôi mới nhận ra và biết ơn sự thay đổi sâu sắc trong tôi sau ba tháng ở Việt Nam.
[url=
nhung-gai-viet-tren-chuot-tui-t13615.html] Ngyễn Trà My [/url]

nothing venture, nothing have
4nothing
Cử Nhân
Cử Nhân
 
Bài viết: 835
Ngày tham gia: 15 Tháng 8 2006, 15:20

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi kisstherain » 01 Tháng 5 2012, 20:26

Các anh chị có thể cho em tham khảo về chất lượng của LTU được không ạ.
Tháng 7 này em qua đay học Foundation Year rồi ạ
EM cảm ơn ạ
kisstherain
Bé xíu lớp Mầm
Bé xíu lớp Mầm
 
Bài viết: 21
Ngày tham gia: 24 Tháng 6 2011, 00:43

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi Princess_N » 17 Tháng 8 2012, 19:47

Vậy mình có thể đưa ra so sánh giữa giáo dục úc với giáo dục của các nước khác ko nhỉ? VD anh. mỹ ??
Hình đại diện của thành viên
Princess_N
Bé ngoan nhà trẻ
Bé ngoan nhà trẻ
 
Bài viết: 10
Ngày tham gia: 25 Tháng 7 2012, 17:42

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi 4nothing » 12 Tháng 5 2013, 12:50

4nothing đã viết:Cuộc tranh luận giữa các bạn rất lý thú, tuy đi theo hai hướng khác nhau song đều có tác dụng cung cấp cho bạn đọc những thông tin về giáo dục ở các nước tiên tiến. Các bạn cứ nên tiếp tục vì bản chất của tranh luận không phải là thắng hay thua, mà để cho mỗi người tự tiếp cận gần hơn với sự thật, có thêm kiến thức và hiểu thêm sự việc qua góc nhìn khác.

Riêng về giáo dục tại Úc, nơi chúng ta đã và đang học tập, cũng có quá nhiều vấn đề đáng quan tâm. Tôi có ý định sẽ viết một vài bài báo 'quảng cáo' về chuyện học hành ở xứ này, nhưng chưa có thời gian.

Năm 2005, tôi được dự một buổi hội thảo tại Uni Melbourne bàn về cải cách đào tạo. Từ 96 bằng cử nhân, trường sẽ rút xuống chỉ còn 6 chuyên ngành cơ bản:
Bachelor of Arts
Bachelor of Biomedicine
Bachelor of Commerce
Bachelor of Environments
Bachelor of Music
Bachelor of Science.

Tôi vẫn nhớ một câu hỏi khá lý thú được chất vấn những người khởi xướng tiến trình cải cách này: " Trường Uni Melb vừa được xếp thứ 19 trong bảng xếp hạng 100 trường hàng đầu thế giới*, điều đó hàm nghĩa trường của chúng ta đã có chất lượng cao trong GD và ĐT. Vậy tại sao lại phải cải cách?"

Giáo sư Tiến sỹ Peter McPhee, hiệu phó kiêm trưởng ban cải cách đã trả lời câu hỏi này, đại ý như sau:
- Giáo dục tại Uni Melb phải mang tính toàn cầu cao, "with the best of European and Asian practice and North American traditions". Sinh viên tốt nghiệp có thể làm việc ở khắp nơi trên thế giới.
- Sinh viên cần được cung cấp kiến thức sâu về chuyên ngành, vừa cần có hiểu biết rộng hơn về những ngành liên quan; hiệu quả làm việc sẽ cao hơn.
- Ở lứa tuổi 17, 18 ( khi tốt nghiệp phổ thông) sự chọn lựa ngành nghề của sv chưa thật phù hợp với sở trường bằng độ tuổi 20,21 (khi học đại học đại cương)...

Cuối tháng Tư vừa qua, trong buổi thuyết trình tại Melb uni trước hơn 30 cán bộ đến từ 22 trường đại học Việt nam, Prof Peter McPhee, (lúc này đã nghỉ hưu nhưng vẫn làm việc tại Melbourne Graduate School of Education, Centre for the Study of Higher Education) cho biết, từ năm học 2008 trường đã triển khai đào tạo theo Melbourne Model. Thời gian đầu, báo chí và dư luân có rất nhiều bài phàn đối, nhưng nay, 'gió đã đổi chiều' : "vạn sự khởi đầu nan", sự cải cách của ĐH Melbourne đã thành công trong những bước đi đầu tiên...

*(University of Melbourne ranked number 19 in the world 2005
The Times Higher Education Supplement world university Top 20. Last year's rankings are in brackets.

1 (1) Harvard University US
2 (3) Massachusetts Institute of Technology US
3 (6) Cambridge University UK
4 (5) Oxford University UK
5 (7) Stanford University US
6 (2) University of California, Berkeley US
7 (8) Yale University US
8 (4) California Institute of Technology US
9 (9) Princeton University US
10 (27) Ecole Polytechnique France
11- (52) Duke University US
11- (11) London School of Economics UK
13 (14) Imperial College London UK
14 (23) Cornell University US
15 (17) Beijing University China
16 (12) Tokyo University Japan
17- (20) University ofCalifornia, San Francisco US
17- (13) University of Chicago US
19 (22) Melbourne University Australia
20 (19) Columbia University US)


"Mọi sự so sánh đều khập khiễng".

Người thông minh, có ý chí, có rất nhiều tiền sẽ chọn những trường có học phí cao nhất để theo hoc.

Tôi vẫn nhớ trong hồi ký của cựu tổng thống Lý Quang Diệu, chính phủ của ông chỉ cấp học bổng cho những ai được các trường hàng đầu thế giới chấp nhận.
Theo ông, đội ngũ giáo sư ở đó giỏi. Học thầy giỏi, sinh viên Singapore sẽ thu nhận được nhiều kiến thức hơn.
Cũng theo ông, học cùng các sinh viên ưu tú khác, sinh viên Singapore sẽ học hỏi được thêm từ những người bạn.
Đặc biệt , việc thiết lập quan hệ bạn bè với những người xuất sắc nhất trên thế giới sẽ giúp cho những cựu sinh viên Singapore sau này có những thuận lợi trong quan hệ làm việc, kinh doanh... khi nắm những cương vị trọng trách của chính phủ, của công ty hay trong giới khoa học...

Nếu như làng nhàng, loại "cần cù bù thông minh" hoặc loại con trọc phú nhiều tiền ít trí thì học trường tốt cũng có thể 'cải tạo' được nhiều hơn trường bình thường.

Con người có số mệnh, tôi tin là thế.


Lược dịch thư của Field Rickards, Dean Melbourne Graduate School of Education | University of Melbourne | Vic 3010 Australia
From: Field Rickards ..rickards@unimelb.edu.au
Sent: Wednesday, 8 May 2013 1:03 PM
Đồng nghiệp,
Tôi rất vui mừng thông báo hai thành tựu quan trọng.

Thứ nhất, khoa Giáo dục Trường đại học Melbourne đã được xếp hạng thứ ba trên thế giới,
leo lên bảy bậc từ vị trí năm ngoái (nhất: đại học Harvard, nhì: Đại học Cambridge)

Khoa GD cũng đạt được thứ hạng cao nhất trong tất cả các ngành của tất cả các trường đại học Úc. Đây là bằng chứng tuyệt vời về những công việc xuất sắc của chúng ta, đặc biệt là trong năm qua.
Xin cảm ơn cac bạn.
Để ăn mừng, tôi muốn mời tất cả mọi người đến tầng 3, 100 Leicester Street vào 4:45 chiều thứ sáu này.

Thứ hai, các đồng nghiệp của chúng ta: John Hattie, Patrick Griffin và David Clarke mới thành công hợp tác đa ngành dự án 16 triệu$ với ACER và Đại học Queensland dựa trên ba chủ đề: sự hiểu biết học tập, đo lường học tập và đẩy mạnh việc học tập.
Đây là một thành tích xuất sắc, một dự án rất thú vị và quan trọng.
Xin chúc mừng John, Patrick và David.

Thật là vinh dự tuyệt vời khi làm việc với một đội ngũ giảng viên chuyên nghiệp và tài năng.

Tôi hy vọng tất cả các bạn cảm thấy rất tự hào với trường đại học của chúng ta hôm nay như tôi.

Field Rickards
Trưởng khoa GD.
nothing venture, nothing have
4nothing
Cử Nhân
Cử Nhân
 
Bài viết: 835
Ngày tham gia: 15 Tháng 8 2006, 15:20

Re: Giúp em môn Law với các anh chị

Bài viết chưa xemgửi bởi Shin nosuke » 12 Tháng 2 2014, 18:53

kid1986 đã viết:
taikenmm đã viết:đầu vào dễ, đầu ra khó ( cái này chắc ai cũng bit )

Cái này có lợi mà hại, vì không phân theo trình độ nên trình độ cao học với trình độ thấp rất khó chịu, nhiều khi làm group mà 1 mình kéo mấy người kia theo, nhẫn tâm thì bỏ mặc, nhưng chưa nhẫn tâm vậy được.

Đáng lẽ phải đi theo hướng đầu vào dễ, phân theo trình độ thì mới hợp lý

fail 1 môn phải học lại đúng 1 môn trong vài tháng :)) ko có copy xin điểm nhìn bài. Nhưng có cái hay là nước Úc ko khuyến khích competitive study mà cổ vũ cooperative
learning (team group etc).

Không chắc về những môn thi, nhưng một số trường, chạy theo lợi nhuận, học AV trình độ không đủ để pass, cũng ráng bằng nhiều cách, như cho làm đề thi trước chẳng hạn, đến hồi thi cuối kỳ AV, cho ra đúng đề đó, nên pass hết trong khi trình độ thì đáng lẽ phải rớt. Nếu rớt hết thì ai đóng tiền cho trường học khóa chính --> Thất thu không ít

Nền công nghiệp giáo dục có khác.

Tất nhiên là đang nói những mặt trái, chứ một số trường thì vẫn tốt, không phải trường nào cũng vậy

taikenmm đã viết:Nhưng có cái hay là nước Úc ko khuyến khích competitive study mà cổ vũ cooperative learning (team group etc).

Có cái lợi mà cũng có cái hại, đáng lẽ phải kết hợp cả 2.
Có cạnh tranh mới có phát triển, trong lớp có 2-3 đối thủ cạnh tranh thì học hăng hơn. vào lớp thấy ai cũng thong dong, nhàn nhạ, tự nhiên tinh thần giảm súc, không hăng hái học như trước.
Nhiều khi khí thế dâng cao, đang muốn làm cho xong, mà mấy đứa trong group không hăng hái cho lắm, thì cũng chả muốn làm nữa



Lạy chúa, mang nỗi lòng của em ra viết sao :<
Shin nosuke
Bé ngoan nhà trẻ
Bé ngoan nhà trẻ
 
Bài viết: 17
Ngày tham gia: 27 Tháng 1 2014, 15:56

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi nlt_movsa » 03 Tháng 3 2014, 20:22

JudyDNL đã viết:E nghĩ không hẳn ai cũng thế. Như giáo viên e đang học rất tốt và giảng bài hay. tuỳ người hên xui àh. Còn vụ giáo dục thì Anh Mỹ Singapore không hẳn hơn Úc. tại ở trong chăn mới biết chăn có rận mà. cũng đâu ai đc thể nghiệm cả nhiều nền giáo dục để so sánh đâu. Như Anh đấy, đại học nổi tiếng như Cambridge cũng có scandal sinh viên đi bán thân vì tiền học phí quá cao. Cuộc sống ở Anh cũng không hẳn dễ dàng. đó chỉ là ví dụ nhỏ thôi. Ở đâu cũng phải tự thân vận đông thôi. cũng không thể chỉ từ 1 group không tốt mà kết luận cách học không tốt. Vì ở đâu cũng phải có kẻ lười người siêng chứ.
Toán thì công nhận VN mình giỏi nhưng mà càng lên cao thì VN mình lại học không lại. Vì đa số toán bên này ứng dụng cụ thể chứ học lý thuyết giỏi mà không hiểu bản chất vấn đề ứng dụng được cũng vậy àh. Vỏ quýt dày thì móng tay nhọn. Đem so toán Vn với Ấn độ rồi sẽ thấy...
E nghĩ đầu vào dễ đầu ra khó mới tốt chứ. Chứ như VN vào khó ra dễ. Công ty phải đào tạo lại còn mệt hơn.
Nhà trường cũng là business thôi. Thầy cô cũng là người mà. Vừa giữ được danh tiếng vừa có profits thì cũng là vấn đề nan giải. E không đề cao giáo dục Úc. E chỉ nghĩ rằng đi du học Úc là lựa chọn của bản thân rồi thì mình phải làm sao để không cảm thấy hối hận với lựa chọn đó. Và e cảm thấy hài lòng với nền giáo dục này

Chuẩn! (y)
more than this...
nlt_movsa
Bé xíu lớp Mầm
Bé xíu lớp Mầm
 
Bài viết: 30
Ngày tham gia: 08 Tháng 10 2013, 14:30

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi anhlv.ddt » 04 Tháng 7 2014, 00:22

Mình đang theo học nghiệp vụ sư phạm và nghề cơ điện tử taị úc,. Mình nhận xét 1 điều với giáo dục chuyên nghiệp của úc hơn đứt việt nam. về cách thức và nội dung giảng dạy. Mình đã học qua nhiều lớp sư phạm, sang đây mấy hôm đi học nghe các thầy giảng vẫn thấy mới lạ và hào hứng, mình hi vọng sẽ học tập được nhiều điều tại đây :D :D :D
anhlv.ddt
Bé ngoan nhà trẻ
Bé ngoan nhà trẻ
 
Bài viết: 8
Ngày tham gia: 03 Tháng 7 2014, 23:20

Re: Tâm sự về giáo dục Úc

Bài viết chưa xemgửi bởi bichngan » 26 Tháng 12 2016, 18:40

Mình và gia đình đang tìm hiểu cho chị mình dẫn cháu du học ở Úc diện visa giám hộ, cháu mình đang học lớp 6. Ở độ tuổi này thì có nên cho cháu đi du học sớm không mọi người? Trong các thành phố ở Úc thì mình tìm hiểu thấy mọi người nói Brisbane có khí hậu dễ chịu, giống ở Hồ Chí Minh, vậy bang này có trường nào tốt nhỉ? :lookup: :lookup:

Mình tìm thấy bài viết này khá đầy đủ về visa du học dưới 18 tuổi, bạn nào có nhu cầu tìm hiểu thì xem nhé! :)


http://tinphu.edu.vn/visa-giam-ho-580-con-duoi-18-tuoi-du-hoc-uc-co-bo-me-theo-cung.html

bichngan
Lính mới tò te
Lính mới tò te
 
Bài viết: 1
Ngày tham gia: 26 Tháng 12 2016, 13:00

Trang trước

Quay về Tâm sự - Chia sẻ

Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến1 khách